拼音shāng伤chūn春〔唐〕李昌符◆jí即shì是chūn春fēng风jǐn尽 ,réng仍zhān沾yè夜yǔ雨guī归míng明cháo朝gèng更lái来cǐ此 ,jiān兼kǒng恐luò落huā花xī稀shāng chūn jí shì chūn fēng jǐn réng zhān yè yǔ guī míng cháo gèng lái cǐ jiān kǒng luò huā xī