拼音mán蛮pái牌lìng令〔元〕刘唐卿《白兔记》◆zuó昨yè夜èr二gēng更shí时 ,jiàn见là腊xuě雪mǎn满kōng空fēi飞 。tí提líng铃hē喝hào号zhì至 ,kě可shāng伤bēi悲dǐng顶mén门shàng上hóng红guāng光shǎn闪shuò烁 ,shēng声yīn音sì似hǔ虎xiào啸lóng龙sī嘶 。fēi非shì是nú奴qiáng强hú胡wéi为 ,zì自bù不hé合bǎ把diē爹diē爹yī衣páo袍yǔ与tā他zhē遮qǔ取hán寒wēi威 。mán pái lìng zuó yè èr gēng shí jiàn là xuě mǎn kōng fēi tí líng hē hào zhì kě shāng bēi dǐng mén shàng hóng guāng shǎn shuò shēng yīn sì hǔ xiào lóng sī fēi shì nú qiáng hú wéi zì bù hé bǎ diē diē yī páo yǔ tā zhē qǔ hán wēi