拼音gǔ古yì意〔唐〕韩愈◆tài太huá华fēng峰tóu头yù玉jǐng井lián莲 ,kāi开huā花shí十zhàng丈ǒu藕rú如chuán船lěng冷bǐ比xuě雪shuāng霜gān甘bǐ比mì蜜 ,yí一piàn片rù入kǒu口shěn沈kē疴quán痊wǒ我yù欲qiú求zhī之bú不dàn惮yuǎn远 ,qīng青bì壁wú无lù路nán难yín夤yuán缘ān安dé得cháng长tī梯shàng上zhāi摘shí实 ,xià下zhǒng种qī七zé泽gēn根zhū株lián连gǔ yì tài huá fēng tóu yù jǐng lián kāi huā shí zhàng ǒu rú chuán lěng bǐ xuě shuāng gān bǐ mì yí piàn rù kǒu shěn kē quán wǒ yù qiú zhī bú dàn yuǎn qīng bì wú lù nán yín yuán ān dé cháng tī shàng zhāi shí xià zhǒng qī zé gēn zhū lián