拼音zhàn占chūn春fāng芳〔宋〕苏轼◆hóng红xìng杏le了 ,yāo夭táo桃jǐn尽 ,dú独zì自zhàn占chūn春fāng芳bù不bǐ比rén人jiān间lán兰shè麝 ,zì自rán然tòu透gǔ骨shēng生xiāng香duì对jiǔ酒mò莫xiāng相wàng忘sì似jiā佳rén人 、jiān兼hé合míng明guāng光zhǐ只yōu忧cháng长dí笛chuī吹huā花luò落 ,chú除shì是níng宁wáng王zhàn chūn fāng hóng xìng le yāo táo jǐn dú zì zhàn chūn fāng bù bǐ rén jiān lán shè zì rán tòu gǔ shēng xiāng duì jiǔ mò xiāng wàng sì jiā rén jiān hé míng guāng zhǐ yōu cháng dí chuī huā luò chú shì níng wáng