拼音dàng荡zǐ子fù妇〔明〕宋登春◆qiè妾jiā家gāo高lóu楼yàn艳yáng阳chūn春 ,huā花zhī枝liǔ柳tiáo条liǎng两xiān鲜xīn新huā花xiào笑liǔ柳tiáo条kōng空niǎo袅niǎo袅 ,bù不néng能wǎn绾xì系dàng荡xīn心rén人huā花róng容suí随mào貌gǎi改 ,liǔ柳yè叶shàng上méi眉pín颦wéi惟yōu忧yè叶luò落huā花fēi飞jǐn尽 ,qiāo敲suì碎bīng冰hú壶gē歌cǎi彩yún云dàng zǐ fù qiè jiā gāo lóu yàn yáng chūn huā zhī liǔ tiáo liǎng xiān xīn huā xiào liǔ tiáo kōng niǎo niǎo bù néng wǎn xì dàng xīn rén huā róng suí mào gǎi liǔ yè shàng méi pín wéi yōu yè luò huā fēi jǐn qiāo suì bīng hú gē cǎi yún