拼音pǔ普míng明tíng亭fù赋〔宋〕韩维◆yáng杨liǔ柳fēi飞huā花jǐn尽 ,yīng樱tao桃jié结zǐ子chéng成qī蹊yīn阴kōng空jìng净lǜ绿 ,yě野yàn艳yǒu有gū孤míng明fǎng访gǔ古chóng重lái来de地 ,shāng伤chūn春dú独wàng望qíng情yōu幽qín禽yì亦hé何hèn恨 ,bǎi百zhǒng种xiàng向rén人míng鸣pǔ míng tíng fù yáng liǔ fēi huā jǐn yīng tao jié zǐ chéng qī yīn kōng jìng lǜ yě yàn yǒu gū míng fǎng gǔ chóng lái de shāng chūn dú wàng qíng yōu qín yì hé hèn bǎi zhǒng xiàng rén míng