拼音shāng伤chūn春〔宋〕陈著◆dù杜juān鹃fēi非shì是cuì翠fāng芳cán残 ,dǐ底shì事nián年nián年jiào叫chū出shān山zhǐ纸zhàng帐zhú竹chuáng床qīng清dào到dǐ底 ,bù不kān堪shēng声rù入mèng梦hún魂xián闲shāng chūn dù juān fēi shì cuì fāng cán dǐ shì nián nián jiào chū shān zhǐ zhàng zhú chuáng qīng dào dǐ bù kān shēng rù mèng hún xián