拼音cán惭kuì愧〔宋〕晁说之◆shén神yì邑fán凡cái才rì日kàng抗chén尘 ,zǎo早nián年wén闻dào道wǎn晚yīn因xún循nǎo脑néng能chōng充yì溢wú无huá华fā发 ,xīn心dé得xiū休xián闲bù不lǎo老shēn身zhǒng种zhǒng种yǐ已cán惭wéi为kè客zi子 ,yōu悠yōu悠gèng更kuì愧zuò作guān官rén人wú吾yán言kě可fù复zhōng终guī归qù去 ,hé何chù处táo桃yuán源kě可wèn问jīn津cán kuì shén yì fán cái rì kàng chén zǎo nián wén dào wǎn yīn xún nǎo néng chōng yì wú huá fā xīn dé xiū xián bù lǎo shēn zhǒng zhǒng yǐ cán wéi kè zi yōu yōu gèng kuì zuò guān rén wú yán kě fù zhōng guī qù hé chù táo yuán kě wèn jīn