拼音hán寒yè夜yuàn怨〔南北朝〕陶弘景◆yè夜yún云shēng生yè夜hóng鸿jīng惊qī凄qiè切liáo嘹lì唳shāng伤yè夜qíng情kōng空shān山shuāng霜mǎn满gāo高yān烟píng平qiān铅huá华chén沉zhào照zhàng帐gū孤míng明hán寒yuè月wēi微hán寒fēng风jǐn紧chóu愁xīn心jué绝chóu愁lèi泪jǐn尽qíng情rén人bú不shèng胜yuàn怨sī思lái来shuí谁néng能rěn忍hán yè yuàn yè yún shēng yè hóng jīng qī qiè liáo lì shāng yè qíng kōng shān shuāng mǎn gāo yān píng qiān huá chén zhào zhàng gū míng hán yuè wēi hán fēng jǐn chóu xīn jué chóu lèi jǐn qíng rén bú shèng yuàn sī lái shuí néng rěn