拼音sù诉zhōng衷qíng情〔民国末当代初〕饶宗颐◆guān关xīn心qiū秋shuǐ水yuè阅fán繁shuāng霜chuī吹yàn雁bù不chéng成xíng行xī西fēng风zhǐ只sǎo扫huáng黄yè叶 ,shān山sè色dàn澹wú吴zhuāng装lián怜zhú烛duǎn短 、yǐn引bēi杯cháng长àn黯qíng情shāng伤tiān天yá涯yǐ已guàn惯 ,míng明rì日hán寒huā花 ,mò莫wèn问shéi谁xiāng乡sù zhōng qíng guān xīn qiū shuǐ yuè fán shuāng chuī yàn bù chéng xíng xī fēng zhǐ sǎo huáng yè shān sè dàn wú zhuāng lián zhú duǎn yǐn bēi cháng àn qíng shāng tiān yá yǐ guàn míng rì hán huā mò wèn shéi xiāng