拼音shāng伤qíng情yuàn怨〔民国末当代初〕饶宗颐◆lóu楼gāo高fān翻jué觉de地xiǎo小 ,kān看wàn万shān山mián眠le了yí一piàn片máng茫máng茫 ,bái白yún云lóng笼xī夕zhào照chuān穿lín林yā鸦qù去yǐ已miǎo渺wàng望gù故shān山hé何rì日chóng重dào到zhǐ只shì是huāng荒jī鸡 ,cuī催rén人xiāo宵qǐ起zǎo早shāng qíng yuàn lóu gāo fān jué de xiǎo kān wàn shān mián le yí piàn máng máng bái yún lóng xī zhào chuān lín yā qù yǐ miǎo wàng gù shān hé rì chóng dào zhǐ shì huāng jī cuī rén xiāo qǐ zǎo