拼音qīng清píng平lè乐〔清末民国初〕易顺鼎◆chūn春bō波yī一qǐng顷céng曾zhào照jīng惊hóng鸿yǐng影shéi谁dào道yín银hé河tiān天shàng上jìn近bú不sì似hóng红qiáng墙tài太jiǒng迥chóng重lái来yù欲wèn问táo桃gēn根liú流shuǐ水wú无qíng情sòng送chūn春chóu惆chàng怅gè个nóng侬hé何chù处 ,bàn半wān弯méi眉yuè月huáng黄hūn昏qīng píng lè chūn bō yī qǐng céng zhào jīng hóng yǐng shéi dào yín hé tiān shàng jìn bú sì hóng qiáng tài jiǒng chóng lái yù wèn táo gēn liú shuǐ wú qíng sòng chūn chóu chàng gè nóng hé chù bàn wān méi yuè huáng hūn