拼音shāng伤qíng情yuàn怨 hé和qīng清zhēn真〔清末近现代初〕汪东◆qīng青méi梅rú如dòu豆shàng尚xiǎo小jiàn渐yì一chūn春huā花le了yè夜yè夜dōng东fēng风 ,shū疏zhī枝lín临shuǐ水zhào照guān关hé河tiáo迢dì递xìn信yǎo杳hèn恨yàn燕zú足 、jiāng将shū书nán难dào到zhǐ只kǒng恐guī归chí迟 ,shū输tā他chūn春qù去zǎo早shāng qíng yuàn null hé qīng zhēn qīng méi rú dòu shàng xiǎo jiàn yì chūn huā le yè yè dōng fēng shū zhī lín shuǐ zhào guān hé tiáo dì xìn yǎo hèn yàn zú jiāng shū nán dào zhǐ kǒng guī chí shū tā chūn qù zǎo