拼音tà踏qīng青cí词〔明末清初〕邝露◆wén文hóng虹jīng经qǐ绮mò陌 ,xī夕rì日guàn贯yáng阳lín林zhuó灼zhuó灼huái怀chūn春nǚ女 ,piān翩piān翩yǒng咏zi子jīn襟rén人guī归fāng芳cǎo草mù暮 ,yīng莺yǔ语luò落huā花shēn深wǎng往rì日chéng成dū都kè客 ,zhū蛛sī丝yíng萦lǜ绿qín琴tà qīng cí wén hóng jīng qǐ mò xī rì guàn yáng lín zhuó zhuó huái chūn nǚ piān piān yǒng zi jīn rén guī fāng cǎo mù yīng yǔ luò huā shēn wǎng rì chéng dū kè zhū sī yíng lǜ qín